Thế nhưng Trần Cảnh cũng không muốn dây dưa thêm. Vết thương nơi eo sườn đang đau nhói âm ỉ, nếu còn kéo dài khiến vết thương cũ nứt toác, e rằng hắn khó lòng duy trì được trạng thái chiến đấu.
Vì vậy, trong não hải hắn lại hiện lên vầng đại nhật huy hoàng.
Có [thuần dương] gia trì, ánh mắt hắn sáng rực, quan sát tỏ tường như đuốc.
Qua vài chục hiệp giao phong, Quân Sơn kiếm pháp của Tống Trác Quần trong mắt Trần Cảnh ngày càng trở nên rõ ràng.




